Đọc Truyện Nghiệp Duyên Tam Kiếp P.1

Xem 5,148

Cập nhật thông tin chi tiết về Đọc Truyện Nghiệp Duyên Tam Kiếp P.1 mới nhất ngày 03/08/2021 trên website Herodota.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Cho đến thời điểm hiện tại, bài viết này đã đạt được 5,148 lượt xem.

--- Bài mới hơn ---

  • Top 10 Số Điện Thoại Các Hãng Taxi Tuyên Quang Giá Rẻ Uy Tín Nhất
  • Chương 1290: Tư Mã Sơn Trang
  • Đọc Truyện Tu La Vũ Thần
  • Phần Mềm Viết Sớ Tự Động Chuyên Dụng
  • Cách Nhận Biết Một Lá Sớ Đẹp !
  • Thiên quốc – Văn Vương trị vì. Ngoại ô Cát Luân

    Tuyệt Tình Cốc là một nơi non nước hữu tình, quanh năm hoa nở. Tựa như một bức tranh mùa hạ tuyệt đẹp. Trên bãi cỏ xanh biếc, một đôi hài đồng tựa như Tiên đồng Ngọc nữ cùng ngồi trò chuyện rất vui vẻ. Nam khoảng bảy, tám tuổi; nữ khoảng năm tuổi. Bất chợt, nam hài lấy từ trong tay áo một con hồ điệp bằng gỗ đưa cho nữ hài.

    – Phong ca ca, đó là cái gì vậy? – Giọng của nữ hài tử trong vắt như tiếng chuông vang, vô cùng êm tai. Nàng nghiêng đầu, tay cầm hồ điệp gỗ nam hài đưa, tò mò hỏi.

    – Đây là hồ điệp mà huynh tự mình làm tặng muội đó. Điệp nhi, muội có thích không? – Nam hài ngây ngô cười, trong đáy mắt có đôi chút tự mãn

    – Thích. Thích, đương nhiên là thích. Huynh thật tốt, muội cũng có vật tặng huynh. – Nàng đáp lời, rồi lấy trong hầu bao một chiếc trâm bạc.

    – Trâm? Ta là nam tử, muội tặng ta trâm cài làm gì?

    -… – Nữ hài có chút bất ngờ, hơi dừng lại. Sau, lại tiếp tục hào hứng nói. – Không sao. Cứ coi như huynh giữ giúp muội, đợi sau này muội lớn, huynh đem tặng lại cho muội là được.

    – Hô, muội xem ta là hầu bao cất đồ sao. Đợi đó, cù chết muội… – Nam hài gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, sau đó bản tính đùa nghịch nổi lên, đùa giỡn cùng nữ hài.

    – Nhaaa, ha ha, nhột quá. Phong ca ca, đừng… cù nữa

    Trong sơn cốc vang vọng tiếng nô đùa của hai hài tử ngây ngô, trong sáng. Sợi tơ hồng ẩn hiện, trong ánh nắng nối đi duyên phận của hai người. Nhẹ nhàng, êm dịu như một khúc nhạc thần tiên…

    Mười năm sau – Thủ phủ ngũ tiểu thư, thất tiểu thư, thuộc Nam Cung gia – Hậu viện

    “… Tháng năm trôi qua thật nhanh, tựa như mũi tên lao đi trong gió.

    Nhẹ nhàng như giấc mộng hồng trần, như trong cõi thần tiên ảo diệu.

    Nhưng sự thật lại chỉ là hư ảo, tan vào thứ quyền lực trên cao.

    Người có thấu, tấm lòng tôi?

    Có thể bỏ giang sơn, cùng ta du ngoạn?

    Có thể vứt đi kiêu ngạo, đi với ta đến cuối cuộc đời… “

    Dưới tàng cây bạch dương, ba nữ tử tuổi tác không quá chênh lệch, dung mạo xinh đẹp vô cùng. Nữ tử mặc tử y mang vẻ thanh tú, cử chỉ đoan trang – Nam Cung Nhạc Cầm. Hồng y nữ tử nhìn nhỏ tuổi hơn lại mang theo vẻ tinh nghịch nhưng không kém phần kiều diễm – Nam Cung Nhạc Sương. Còn lại bạch y nữ tử, dung mạo lại có phần nổi trội hơn – Nam Cung Nhạc Tuyết. Mày lá liễu, cặp mắt trong veo nhưng sắc bén, khuôn mặt trái xoan mang theo lạnh lùng. Khí chất hơn người, khiến ai nhìn thấy cũng phải kính nể ba phần, sợ hãi bảy phần. Giọng hát thánh thót như tiếng chuông ngân, từng chữ, từng chữ theo tiếng đàn mà vang vọng. Không sai, ngoài pháp thuật, cầm nghệ chính là niềm tự hào của nàng, là thứ làm cho nàng mang danh đệ nhất tài nữ Thiên Quốc.

    – Tuyết nhi, tiếng đàn của muội càng lúc càng hay đó. Không hổ danh là tài nữ nha! – Nhạc Cầm vui vẻ bám lấy một bên vai Nhạc Tuyết nói. Bên cạnh là Nhạc Sương cũng vô cùng cao hứng, đôi mắt lấp lánh tỏ vẻ ‘Muội cũng muốn học’.

    – Được rồi, hai người cũng không cần tỏ vẻ sùng bái, ta không có giỏi như vậy đâu. Hơn nữa… – Nhạc Tuyết nhẹ nhàng nói. Đột nhiên một giọng nói cắt ngang cô:

    – Ai nói vậy? Nếu muội nói cầm nghệ của mình đứng thứ hai, vậy thì tìm khắp thiên hạ này cũng không tìm được kẻ nói mình đứng thứ nhất. – Người cắt ngang là một nam tử tuổi quá nhược quán, đôi mắt phượng xinh đẹp câu nhân. Khắp người tỏa ra sự quyến rũ khó cưỡng, tay phải cầm 1 chiếc quạt ghi sáu chữ ‘Thiên hạ đệ nhất phong lưu’ – Âu Phương Sách

    – Biểu ca! – Cả ba người đồng thanh nói, Nhạc Cầm, Nhạc Sương là vẻ vui mừng. Còn Nhạc Tuyết lại là nghi hoặc. – Cầm nhi, Tuyết nhi, Sương nhi. Ba muội khỏe chứ? – Phương Sách nói, đồng thời mắt phượng hơi giương lên, hút hồn người đến khó đỡ.

    – Dĩ nhiên khỏe. Nhưng huynh tới đây làm gì? – Nhạc Tuyết cau mày hỏi.

    – Tới thăm các muội. Chẳng lẽ muội không mong biểu ca đến thăm sao? – Phương Sách

    Lời này hắn nói ra, Nhạc Cầm, Nhạc Sương hai tỉ muội dĩ nhiên tin. Nhưng, Nhạc Tuyết tuy tuổi nhỏ hơn Nhạc Cầm rất nhiều, nhưng mười hai tuổi đứng vững trên giang hồ, vài lí do qua loa dĩ nhiên không qua được mắt nàng.

    – Dẹp cái kiểu đó đi, huynh không nói cũng không sao, miễn là đừng có trêu hoa ghẹo nguyệt trước mặt ta là được. – Nói xong Nhạc Tuyết quay người bỏ đi, Nhưng chợt nhớ ra điều gì, nàng dừng lại nói một câu. Song, người cũng không quay lại. – Nhớ đừng đến trễ.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Việt Lạc Sớ Tri Ân Kính Tặng Quý Thầy Tài Liệu: Tổng Hợp Văn Than Nôm
  • Soạn Bài Tóm Tắt Văn Bản Thuyết Minh
  • Văn Cô Sáu Sơn Trang
  • Cách Chuẩn Bị Và Tổ Chức Lễ Hội Halloween Ấn Tượng Và Ma Quái Nhất
  • Phương Pháp Tổ Chức Hoạt Động Câu Lạc Bộ
  • Bạn đang xem bài viết Đọc Truyện Nghiệp Duyên Tam Kiếp P.1 trên website Herodota.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!

  • Tin tức online tv